999.999 Game Và Ứng Dụng Android Miễn Phí
Tai Game Cho Dien Thoai
» Top Game Online
+ Kho Game Android Cho Điện Thoại
+ Kho Tải Game Cho Điện Thoại
icon topic[Truyện chế] Tây Du Ký thời @
Thể Loại :• Trang ChủTruyện Cập Nhật
công tác lên đây bán dạo qua ngày, em là gái nhà lành chứ có phải cave đứng đường gì đâu.
Tôn Ngộ Không gầm lên một tiếng:
- Còn nói nữa à?
Dứt lời, ngài vung gậy đập một phát vào đầu cô gái chết thẳng cẳng.
Đường Tam Tạng thấy vậy thất kinh:
- Ngộ Không, mi giết người đấy ư?
- Con không giết người, giết yêu quái đấy.
- Bốc phét vừa thôi, rõ ràng là con gái nhà lành, sao lại là yêu quái?
Tôn Ngộ Không phù một cái, pepsi biến thành nước cống, cô gái biến thành hồ ly.
Sa Tăng nói:
- HÌnh như đại ca nói đúng đấy sư phụ ơi.
- Nó bốc phét đấy - Trư Bát Giới phụng phịu - rõ ràng giết người nên mới biến hóa như thế để lừa thầy, nó coi sư phụ là thằng ngu đấy.
- Quá lắm rồi - Đường Tam Tạng rít lên rồi đưa tay lên niệm chú.
Tôn Ngộ Không la lên như bị bổ đầu ra làm đôi, lăn lộn dưới đất.
- Đừng niệm nữa. đừng niệm nữa.
Đường Tam Tạng mặc kệ Ngộ Không năn nỉ, cứ tiếp tục niệm.
Trư Bát Giới nhìn hả hê cười hi hi.
Sa Tăng thấy Ngộ Không lăn lộn dưới đất bèn nói;
- Thôi, stop đi sư phụ ơi, cẩn thận gây ra án mạng đấy, dạo này hội bảo vệ động vật tuần tra dữ lắm.
Đường Tam Tạng nghe nói vậy thì ngừng niệm nói:
- Thôi, ta nào có thể dẫn mi đi theo được nữa.
- Sư phụ, người nỡ bỏ con sao? - Tôn Ngộ Không nói.
- Ngươi đã giết người, nếu người ta truy cứu ta đưa ngươi theo tất sẽ bị tù mọt gông.
- Còn hợp đồng với Phật Tổ Như Lai?
- Ta sẽ đứng ra phá hủy hợp đồng, coi như ngươi không phải bồi thường gì nữa.
- Sư phụ, con đã đi theo sư phụ bấy lâu nay, giờ con biết đi đâu?
- Ngươi vốn là khỉ, tốt nhất hãy về sở thú hoặc đi theo gánh xiếc ấy, nếu có dịp ta nhất định đến ủng hộ.
Tôn Ngộ Không nghẹn ngào lậy ông ba lạy rồi bay vọt đi.
Tôn Ngộ Không vừa bay đi, mấy lon nước trở lại ngon ngọt như cũ, Trư Bát Giới và Sa Tăng thấy vậy nhào tới, đưa nước lên nốc ừng ực.
Nào ngờ nước chưa xuống dạ dày đã sôi lên ùng ục, cả hai ôm bụng rên quằn quại.
Cô gái vừa bị chết dưới đất liền cười lên hăng hắc rồi hiện nguyên hình là một con cáo vọt tới, túm cổ Đường Tam Tạng lôi đi.
Đường Tam Tạng la lên choi chói nhưng đã muộn, cả Sa Tăng bà Bát Giới đều nằm thẳng cẳng dưới đất. Con cáo cười hi hí:
- Trong nước ta đã bỏ virus SARD rồi, các ngươi nốc vào thì chỉ còn đường đi buôn muối thôi.
Sa Tăng, Trư Bát Giới chỉ còn nước nhìn Đường Tam Tạng bị đem đi một cách thảm hại.
Tiểu Bạch Long thấy vậy hí lên một tiếng rồi đạp mây bay thẳng lên không, đuổi theo Tôn Ngộ Không.
Cũng may Tôn Ngộ Không vì bực tức trong lòng nên cũng chưa kịp đi xa.
Tiểu Bạch Long chạy theo nói:
- Đại ca ơi.
- Chú mày đấy à? Đuổi theo ta làm gì? Ta chẳng có màu xít gì đâu.
- Đại ca ơi, sư phụ bị bắt rồi.
- Kệ xác lão ý, tìm kẻ bị đuổi khỏi sư môn làm gì?
- Anh còn giận ư?
- KHông giận mới là lạ.
- Cô gái đó là yeu quái, sư phụ bị nó bắt nhất định bị ăn thịt.
- Mặc xác lão.
Tiểu Bạch Long suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Ừ, Đường Tam Tạng bị ăn thịt cũng đáng, nhưng đại ca ơi, thằng yêu quái nó láo lắm, nó nói anh là con khỉ khô đít đỏ, rụng hết lông.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thì tức lộn ruột nói:
- Tên khốn này, láo như con cáo.
- Ừ thì nó là cáo mờ.
- Đi, quay về tao đập chết nó ăn thịt luôn.
Lúc về đến cửa động, chợt thấy Đường Tam Tạng đang chạy ra.
- Bổn cũ soạn lại hả em? - Tiểu Bạch Long cười nhạt - chơi nó đi đại ca.
Dứt lời, Tiểu Bạch Long và Tôn Ngộ Không chạy tới, kẻ đấm người đá, mỗi người một đòn đánh cho Đường Tam Tạng nhừ tử.
Đường Tam Tạng chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị đánh liên tục thì tối mắt tối mũi, chỉ biết ôm mặt chịu trận.
Tiểu Bạch Long đá mấy cái thì chợt kêu lên;
- Hình như là sư phụ đấy đạ ca ơi.
Tôn Ngộ Không kéo Tiểu Bạch Long lại gần:
- Lão ý chứ còn ai nữa.
- Thế sao anh lại đánh?
- Không nhân dịp này trả thù thì còn chờ đến bao giờ nữa?
Nói rồi Ngộ Không làm bộ sợ sệt quỳ xuống nói:
- COn không nhận ra sư phụ, chết thật.
- không phải tại con, tại ta - Đường Tam Tạng thều thào - chỉ tại ta đuổi con đi.
- Sao sư phụ lại ở đây? - Tiểu Bạch Long hỏi.
- Có một cô gái xin hồ ly tinh tha cho ta.
- hừ, con hồ ly bố láo này, phải luộc nó mới được.
Nói rồi Tôn Ngộ Không biến thành một con ruồi bay vào động.

* * *

Hồ ly tinh vào động thấy phu nhân mình đang nằm đó ủ rũ.
- What the metter, phu nhân?
- Lâu rồi mà chàng chẳng có quà cho người ta. THiếp tủi thân quá. - phu nhân thút thít.
- Muỗi, ta có 3 con @, 2 chiếc Mescedes mới cáu, em thích cái nào chứ chọn.
- Không thèm.
- Viên kim cương 7 Kara thì sao?
- Không muốn.
- Thế nàng muốn cái quái gì?
- Thiếp thấy một cái áo đuôi chồn rất hợp thời trang, chàng cho thiếp đi.
- Cái gì? Hồ ly tinh bọn ta không có đuôi thì chỉ còn nước die thôi.
- Chàng cho thiếp đi - phu nhân khóc rống lên - cho đi.
Hồ ly đau đầu quá bèn tháo đuôi của minh ra nói:
- Nhớ chơi xong trả luôn nhé.
Phu nhân cầm chiếc đuôi rồi khẹc khẹc:
- Chết mày rồi cáo ơi.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không hiện nguyên hình, đập một phát chết tươi.
Phu nhân yêu quái chạy ra:
- Giải quyết xong chưa?
Tôn Ngộ Không cười:
- Ok, tặng phu nhân cái đuôi cáo này.
Phu nhân khóc rống lên:
- Sao mi lại giết nó? Nó là chồng ta cơ mà, nó chiều ta thế cơ mà.
Tôn Ngộ Không bị nước mắt, nước mũi của nàng văng tối tăm mặt mũi, không biết nói gì hơn
Tôn Ngộ Không đưa phu nhân cáo đi bèn quay về, thấy Sa Tăng bà Bát Giới nằm hai đống dưới đất thì đá vào nói:
- Ham ăn ham uống lắm vào, chết chưa em?
Đường Tam Tạng nói:
- Cứu bọn nó đi, không thì lại phải gánh hành lý mệt lắm.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thổi phù, đuổi hết virus Sard trên người hai người.
Nhưng ngài lại lấy dây xích cả hai lại
Lại nói 4 thầy trò cùng nhau đi thỉnh tây kinh, đột nhiên đến một ngày, thời tiết đột nhiên trở nên nóng bức không sao tả nổi.
Trư Bát Giới nói:
- Đại sư huynh ơi, cứ thế này có khi đệ thành heo quay mất, hay đi đâu mua cái máy điều hòa đi.
- Ngu vừa thôi chứ - Tôn Ngộ Không gõ vào đầu Bát Giới - chả lẽ cho mày vác máy lạnh bên người à?
- Thì ít ra cũng phải có cái quạt gió chứ. - Sa Tăng kêu.
- Đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo - Đường Tam Tạng gắt - uổng công sư phụ dậy lâu nay, cướp đâu ra điện mà cắm?

HỒI 5: THI TÀI

Trư Bát Giới kêu lên:
- Sư huynh, làm gì mà xích người ta như xích chó thế?
- Ta không xích chó, ta xích heo.
- Còn tôi có phải heo đâu - Sa Tăng kêu lên.
- Không phải heo thì là vô dụng/.
Nói rồi 1.2.3 đi thôi.
Đi được nửa đường, Sa Tăng nháy mắt với Trư Bát Giới, cả 2 biến thành một con chuột nhỏ chạy vào ruộng.
Tôn Ngộ Không muốn đuổi theo nhưng không kịp.
Chạy được một lúc, Trư Bát Giới và Sa Tăng biến thành hai hòa thượng đi trên đường.
Đang đi, một công sai chạy tới hỏi:
- Hai ngươi là sư ở chùa nào?
- vân du tứ phương thôi.
- Tức là sư bụi đời phải không?
Nói rồi choàng vào cổ họ hai cái gông to tướng.
- Kéo bọn nó vào đám khổ sai.
Cũng may Tôn Ngộ Không đi tới kịp lúc, không những ra tay giải cứu bọn họ còn đuổi luôn cả bọn lính canh đi, cứu đám hòa thượng đang bị xiềng xích.
Một hòa thượng mếu máo kể lại, thì ra nơi đây là Sa Trì Quốc, mấy năm trước, đất nước này hạn hán, hòa thượng tụng kinh gõ mõ thế nào không chẳng xi nhê gì, đột nhiên xuất hiện 3 đạo sĩ Lộc Lực Đại Tiên, HỔ Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên, bọn họ vừa lên đàn thì trời đổ nước như vòi bơm từ đó quốc vương phong họ làm quốc sư, ra sức tru tăng diệt phật, hòa thượng trong nước đều bị biến thành culy, lao dịch.
Sáng sớm hôm sau, bốn thầy trò vào điện thì đã thấy ba tên đai tiên đứng đó, mắt hình viên đạn vừa thấy bốn thầy trò bước vào thì cãi nhau om tỏi, chẳng ai chịu nhường ai.
Đúng lúc đó, một thái giám chạy vào báo:
- Hoàng thượng, hiệp hội nông dân bê ngoài biểu tình đòi mưa, mong muốn ba vị quốc sư lên đàng làm phép.
- Ok, no star where - LộcLực đại tiên nói - có điều đưa bọn chúng đi chém hết chúng tôi mới làm được.
- Xời ơi, muỗi - Tôn Ngộ Không cười - làm mưa ta cũng làm được.
- Cống rãnh thì đừng sóng sánh với đại dương - Hổ lực Đại Tiên nói - ao mương đừng tương đương với hồ thủy điện, tưởng làm mưa dễ lắm hả em?
- Xời ơi, con giun xéo lắm cũng quằn, bọn ta lại chẳng phải con giun,bị bọn mi bức quá thì làm liều thôi.
- Mi dám cá không?
- Sợ gì không cá.
Đàn làm phép được lập lên.
Hổ lực đại tiên nói:
- Chúng tôi một tiếng trống kéo mây, hai tiếng trống gió nổi, ba tiếng sấm sét, bốn tiếng mưa rơi.
- Xời,chẳng model tí nào. - Tôn Ngộ Không cười.
- Im miệng để ta làm đã.
Nhưng kỳ lạ thay, bọn họ làm thế nào cũng chẳng có bất cứ hiệu ứng gì, thậm chí một gợn mây cũng không có.

Trư Bát Giới hỏi:
- Sao thế sư huynh?
- Ta đã chôm hết dụng cụ của bọn làm mưa rồi, hê hê, có làm phép đến sáng mai cũng chẳng xi nhê gì đâu.
- Đại sư huynh cáo thật.
Hồi lâu, Tôn Ngộ Không nói:
- Đến lượt ta rồi phải không?
Bốn thầy trò lên điện.
Tôn Ngộ Không lấy từ trong bọc ra một cái kèn, một cây đàn ghi ta điện, một bộ trống, một bộ micro nói:
- Chúng tôi làm mưa đây.
Hổ Lực đại tiên nói:
- Mi định biểu diễn tạp kĩ ở đây chắc?
- Biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe nhé - Tôn Ngộ Không cười khẩy - cây kèn này sẽ thổi gió, ghi ta điện sẽ kéo mây, trống sẽ đánh sấm sét, còn micro sẽ tạo mưa.
cả bọn cười hô hố, Tôn Ngộ Không mặc kệ phân công:
- Sư phụ chơi bộ trống, Bát Giới, mi thổi kèn, Sa Tăng, gẩy ghita điện cho ta.
Tôn Ngộ Không bước ra nói vào micro:
- Hét loạn xạ ngậu lên thì chẳng có ý nghĩa gì cả, ban nhạc 4 thầy trò của chúng tôi xin trình bày tác phẩm Ni Ai Wo Xiang Shui, bà con cô bác thể thưởng thức trong lúc chờ trời mưa:

wo shen me dou mei you
zhi shi you yi dian chao
ru guo ni gan dao ji mo
wo dai gei ni re nao
wei ni rao yi rao
mei you shen me da bu liao
que ke yi rang ni wei xiao
...
(Endless Love)

Tôn Ngộ Không vừa hát xong, mọi người ở đó đều vỗ tay nồng nhiệt, trời cũng bắt đầu mưa to, nhưng bọn họ vẫn rào thét nhiệt tình:
- Tôn Ngộ Không i love you.
- Tôn Ngộ Không cho em xin chữ kí.
- Tôn Ngộ Không muôn năm.
Đã có mấy fan nữ quá khích cầm lấy hoa vượt qua vệ sĩ chạy lên sân khấu, hôn chùn chụt lên má Tôn Ngộ Không khiến ngài la oái oái.
Bọn Hổ Lực Đại Tiên tức ra mặt, bèn nói:
- Ta thách đấu tiếp.
- Ok chơi thì chơi - Tôn Ngộ Không cười.
Các fan vỗ tay rào rào.
Nhà vua nói:
- Cố lên đạo sĩ.
Vừa lúc đó, hoàng hậu nhéo tai ngài:
- Phải cổ vũ cho Ngộ Không chứ.
- Ơ ... ơ... buông tai trẫm ra, ừ thì Ngộ Không cố lên, hic đau quá hoàng hậu ơi.
- Thi gì đây? Tôn Ngộ Không hỏi
- Thi ăn.
- Để cho đệ - Trư Bát Giới nghe thi ăn chạy vụt ra.
Lúc đó, Hổ Lực Đại Tiên cầm bánh xe ô tô ăn ngon lành.
- Mi thi nữa không ? - Tôn Ngộ Không hỏi Bát Giới./
- Tất nhiên là không, đệ làm sao sánh với huynh - Trư Bát Giới cười hi hì.
Tôn Ngộ Không cười nhạt rồi gặm luôn cả nóc chiếc xe ấy.
Hổ Lực Đại Tiên cả kinh, vội vàng nhai luôn chiếc cột, nhưng lúc y quay sang thì đã thấy Tôn Ngộ Không đang nướng con sư tử đá rồi chén ngon lành.
Hổ lực đại tiên kêu lên:
- tức nổ mắt nè trời ơi.
Tôn Ngộ Không cười:
- Nổ mắt hả, thế thì thi ăn mắt luôn.
Nói rồi tự gõ một cái vào gáy, nhai luôn con mắt vừa rơi ra.
Hổ Lực Đại tiên tức khí, gõ mạnh một cái vào gáy thì lăn đùng ra, biến thành một con hổ to tướng.
Tôn Ngộ Không cười ha hả:
- Thế là có cao hổ cốt nguyên chất đem bán rồi.
Trư Bát Giới, Sa Tăng cũng nhân cơ hội đó, túm luôn lấy hai tên còn lại bắt chúng phải hiện nguyên hình.

HỒI 6: HỎA DIỆM SƠN

Lại nói 4 thầy trò cùng nhau đi thỉnh tây kinh, đột nhiên đến một ngày, thời tiết đột nhiên trở nên nóng bức không sao tả nổi.
Trư Bát Giới nói:
- Đại sư huynh ơi, cứ thế này có khi đệ thành heo quay mất, hay đi đâu mua cái máy điều hòa đi.
- Ngu vừa thôi chứ - Tôn Ngộ Không gõ vào đầu Bát Giới - chả lẽ cho mày vác máy lạnh bên người à?
- Thì ít ra cũng phải có cái quạt gió chứ. - Sa Tăng kêu.
- Đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo - Đường Tam Tạng gắt - uổng công sư phụ dậy lâu nay, cướp đâu ra điện mà cắm
- Sao không móc trộm lưới điện hả sư phụ? - Trư Bát Giới hỏi.
- Nếu sở điện lực hỏi thì mi chịu trách nhiệm nhé, ta lập tức câu trộm cho - Tôn Ngộ Không cười.
- Thôi.
Một lúc sau, càng đi vào càng nóng, ngay cả Tôn Ngộ Không cũng khò khà khò khẹt vừa đi vừa gãi đầu gãi tai.
Đường Tam Tạng nói:
- Ngộ Không, lại bị chí cắn hả? Thầy đã nói rồi, phải chịu khó tắm rửa vào, hoặc phải đi viện chăm sóc lông ấy, ở bẩn như trò thì chí rận đầy mình, còn bám sang cả người sư phụ nữa.
- Con cũng nghe lời thầy thử tắm rồi nhưng một tháng sau lại ngứa ngáy như thường. Mà thầy làm quái gì có lông mà sợ chí rận hả thầy.
- Bó tay rồi. - Đường Tam Tạng a di đà phật nói - cũng phải thôi, trò mà chăm tắm thì ta chết tiền mua dầu gội đầu cho trò, thôi kệ xác trò, một năm tắm một lần cũng chẳng sao.
Quá bực mình, Tôn Ngộ Không đập gậy gọi Thổ Địa:
- Lão đâu rồi, ra đây cho ta.
Thổ Địa chồi lên vái chào, Tôn Ngộ Không nói:
- Khỏi đa lễ, thời gian là vàng là bạc, mau nói xem, tại sao nơi đây lại nóng như lò than thế?
- Cái này là do ngài chứ không phải do lão.
- Cái gì? - Tôn Ngộ Không sừng sộ - có tin ta kiện lão ra tận tòa án quốc tế không? ta bị nhốt năm trăm năm nay, lấy đâu ra thời gian đi quậy chứ?
- Ngài không nhớ sao? Năm xưa lúc ngài nhẩy trong vũ trường của Thái THượng lão quân, ngài lắc dữ quá làm đổ cả lò luyện đan, hic thật không ngờ lò luyện đan lại rơi thẳng xuống dưới này, tạo thành ngọn hỏa diêm sơn.
- Thì ra là thế - Tôn Ngộ Không gật gù - ta nhớ rồi, hôm đó Thái Thượng Lão Quân khai trương vũ trường, làm sao ta có thể vắng mặt được. Nhớ lại lúc đó ta uống nhầm mấy viên thuốc lắc dỏm nên lắc dữ quá, vô tình xô đổ lò luyện đan của lão quân, hic nghĩ lại đến giờ này ở một số chỗ, lông của ta vẫn chưa mọc được.
- Chỗ nào thế? - THổ Địa hỏi.
- Hóng hớt, chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào đấy lúc nhẩy đầm ý.
Trư Bát Giới từ nãy giờ nghe lỏm làu bàu:
- Đấy các cụ dạy cấm có sai, ăn hại cũng không bằng phá hoại mà lị, cũng tại sư huynh nên chúng ta mới khổ thế này.
- Gớm, khổ thì ta dẹp, thổ địa có cách nào dập lửa không?
- Cứ đến chỗ Bà La Sát mà thuê Quạt Ba Tiêu nhưng nói trước mụ lấy giá cắt cổ đấy.
- Xời ơi, trước giờ đại thánh ta có bao giờ trả tiền đâu, letsgo!
Dứt lời Tôn Ngộ Không đằng vân một mạch đến La Sát Động.
Gã đập cửa gọi ầm ĩ:
- Bà chị ơi, bà chị gì xinh xinh ơi.
Bà La Sát chạy ra:
- Đứa nào phá làng phá xóm thế hả? Có cho người ta ngủ không thì bảo?
- Em muốn mượn quạt ba tiêu của bà chị - Tôn Ngộ Không nói.
- Xời ơi, quạt của ta có phải của chùa đâu mà cho mi mượn? biết thủ tục đầu tiên rồi chứ?
- Thủ tục đầu tiên là thủ tục gì?
- Mày vừa ở trên xuống đấy à? Tiền đâu là đầu tiên hiểu chưa con?
- A hiểu rồi.Có điều đệ vừa đánh bạc cháy túi rồi.
- Thế bao giờ chữa cháy được thì lấy.
- Đại tỉ nể tình em tí.
- Mỡ đấy mà húp nhớ.
Nói rồi cánh cửa đóng sầm lại.
Tôn Ngộ Không lầm bầm: MỤ keo kiệt, đã thế đừng trách Tôn Ngộ Không ta ác.
Nói rồi ngài biến thành một con ruồi bay vào trong.
Gặp đúng lúc bà la sát đang nằm trên ghế gáy pho pho.
Tôn Ngộ Không lặng lẽ bay tới, đậu sát vành tại.
Vừa chạm vào màng nhĩ, ngài hét lớn:
- Bà chị mà không cho mượn quạt thì cho em mượn lỗ tai trình diễn show âm nhạc nhé, đảm bảo nghe xong bà chị cho em mượn ngay.
Bà la sát giật mình bật dậy, đập lia lịa vào đầu nhưng hỗi ôi, vẫn nghe giọng con khỉ đột nói:
- Bài đầu tiên là Một Đời Người một giấc mộng, sợ bà chị nghe không rõ nên em vặn volum hết cỡ.
Rầm rầm, chát chát, huỳnh huỵch.
Bà la sát ôm đầu kêu la thảm thiết.
- Bài thứ hai là Cao Cao Tại Thượng.
Xình chát xình, bùm bùm.
- Và tiếp theo là một rockshow đặc biệt.
- THôi đủ rồi, - bà la sát thở phì phò - đủ rồi, ta phê lắm rồi.
- Cho mượn quạt chưa?
- OK, mượn gì cũng được.

* * *

Tôn Ngộ Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở chạy đến đón.
- Sư huynh, anh về rồi à?
- Ừ. Sao chú mày lại ở đây?
- Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người, cần quái gì đến đệ.
- Dĩ nhiên, - Tôn Ngộ Không cười hi hí - sư huynh mày đã ra tay thì gạo cũng xay ra cám.
- Quạt ba tiêu đâu?
- Đây thôi, Tôn Ngộ Không rút trong người ra.
- Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm.
- Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được.
Trư Bát Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói:
- Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi, thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi.
Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm chân, ném quạt xuống đất nói:
- Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao quay lại cho mụ một bài học.
- KHỏi cần - Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ lên.
- Sao?
- Ngươi ngu như con tu hú.
- Mày dám nói với sư huynh như thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em?
Trư Bát Giới chợt rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương.
Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma Vương bèn nhào tới:
- Đại ca.
Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu:
- Thằng khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa.
- Ai là vợ đại ca?
- Bà la sát chứ ai? Chết đi con ơi

HỒI 7: BÀN TƠ ĐỘNG

Vượt qua trùng trùng hiểm trở, chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, một cô gái xinh đẹp ngã vật ra giữa đường đi thều thào:
- Cứu tôi với.
Đường Tam Tạng hỏi:
- Sao thế cô nương?
- Làm ơn gọi 115 dùm, tôi bị cảm gió.
- Cảm gió à? - Trư Bát Giới nói - để tôi hô hấp nhân tạo một tí là xong.
Tôn Ngộ Không gõ đầu hắn:
- NGu vừa vừa thôi, cảm gió cần gì hô hấp nhân tạo.
- Thế thì để đệ xoa bóp cho - Sa Tăng nói.
Tôn Ngộ Không đá một cái mạnh:
- Định lợi dụng hả? Thảo nào râu ria mọc đầy mặt.
- Râu huynh còn nhiều hơn râu đệ cơ mà.
- còn cãi à? Thích ăn liên hòan vả không?
- Tóm lại các người có cứu tôi không? - cô gái nói.
- Cứu.
- thế cứu bằng cách nào?
- Trong chúng ta chỉ có Tiểu Bạch Long đứng đắn nhất - Đường Tam Tạng nói, - để nó cõng cô gái này vậy.
- Các người định cõng tôi đi đâu hu hu. Định bán vào vũ trường phải không?
- Tôi giống ma cô lắm chắc? - Đường Tam Tạng giận nói.
- Ông không giống, nhưng mặt ông gian lắm, bố ai dám tin.
- Thế thì thế nào?
- Đi phía sau tôi ba bước, nếu không tôi báo công an bắt ông vì tội sàm sỡ đấy.
Đường Tam Tạng cố gắng nhịn nhục đi chậm lại phía sau.
Trư Bát Giới giành phần kéo Ti

[Truyện chế] Tây Du Ký thời @


[Truyện chế] Tây Du Ký thời @, [Truyện chế] Tây Du Ký thời @,

[Truyện chế] Tây Du Ký thời @

, [Truyện chế] Tây Du Ký thời @
» Game 1 2 3 4
» Chia Sẻ
» Cùng Chuyên Mục
• Kết Quả Tìm Kiếm

XtGem Forum catalog